Hồng Hải Hotel

Địa chỉ: 151 Hoàng Hoa Thám, P. Thắng Tam, Thành Phố Vũng Tàu  -  Hotline: 0919.520.155 - 064.3527.960

Blog

Du lịch Đà Lạt và những điều bạn sẽ nhớ mãi khi rời xa

Nhắc đến Đà Lạt người ta sẽ nghĩ ngay đến cái không khí lành lạnh bất kể ngày đêm hay cái sự lãng mạn mỗi khi hoàng hôn buông xuống phố núi. Có lẽ du lịch Đà Lạt trong suy nghĩ mỗi người sẽ có một chút buồn, một chút bình yên. Dù chỉ là một chút thôi, nhưng cũng đủ khiến những người đã đặt chân đến đây ít nhất một lần vương vấn trong lòng.

Du lịch Đà Lạt và những điều bạn sẽ nhớ mãi khi rời xa

Những tình khúc bất hủ ở cà phê Tùng

Một buổi sáng nhâm nhi cà phê ở phố núi là điều mà chắc chắn 90% người du lịch Đà Lạt đều đã thử qua. Nhưng để thưởng thức cà phê đúng điệu, đúng chất thì cà phê Tùng là một trong số ít các quán có thể làm người ta nhớ mãi. Tuy nằm ngay khu Hòa Bình, nhưng cà phê Tùng lại mang đến một sự bình yên hiếm có. Khách đến đây thường không nói nhiều, cũng không thấy sự xuất hiện của điện thoại di động, thay vào đó là những điếu thuốc trên tay cùng sự lặng lẽ đến lạ. Nghe “Tôi đưa em sang sông” của Nhật Ngân, mùi cà phê phin thoang thoảng, nhìn qua ô kính ngắm dòng người qua lại ở cà phê Tùng, cảm giác mọi thứ như đang dừng lại trước mắt.

Du lịch Đà Lạt, người ta sẽ bất ngờ không chỉ vì thành phố không hề có sự xuất hiện của đèn giao thông, mà còn bị choáng ngợp bởi những con hẻm dốc cao. Nếu đi lạc vào những con đường nhỏ chỉ có xe máy chạy vừa này, càng chạy sẽ thấy dốc càng lên cao, thậm chí bạn sẽ không dám nhìn lại dù đường rất ngắn. Cách tốt nhất là hỏi những người dân ở đó, họ sẽ dẫn bạn ra bằng con đường dễ đi nhất. Nhưng những ai đã từng lạc một lần như thế chắc chắn sẽ có cơ hội nhìn thấy Đà Lạt thu vào trong tầm mắt và ước gì mình được lạc một lần nữa.

Đà Lạt nổi tiếng với món bánh tráng nướng thơm lừng. Tuyệt vời hơn nếu thưởng thức bánh tráng vào buổi tối ở chợ. Hơi nóng tỏa ra từ than nướng bánh, mùi vị của trứng, thịt, mỡ hành, ruốc hòa vào nhau dễ dàng khiến những người đi ngang qua không thể kềm lòng. Cắn một miếng giòn rụm khi tay vẫn đang lạnh cóng sẽ khiến người ta nhớ mãi sau này. Bánh tráng nướng ngoài chợ vừa ăn vừa lo trật tự đô thị đến bắt, nhưng điều đó chẳng thể khiến khách du lịch lẫn người dân địa phương cưỡng lại sức hút từ món “pizza Việt Nam” quá nổi tiếng này.

Đây không chỉ là một quán cà phê, nhất là đối với những người yêu thích và bị nghiện bởi giọng hát của bà chủ quán. Đến đây, điều đầu tiên bạn sẽ bị bất ngờ bởi nội quy của quán được quy định rất khắt khe. Không điện thoại, không chụp hình, không ghi âm, không được nói chuyện lớn hơn tiếng nhạc (mà tiếng nhạc thì không được lớn cho lắm), không được hỏi bất kỳ câu hỏi nào. Những người vi phạm sẽ phải rời khỏi quán ngay lập tức. Nhưng đó không phải là thứ khiến người ta tò mò kéo đến đây mỗi tối, mà chính là giọng hát của “người đàn bà điên”. Bà thuộc gần hết các ca khúc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Lan Phương, Võ Thiện Thanh và rất nhiều nhạc sĩ nhạc trữ tình khác. Với cây đàn guitar trong tay, có những đêm bà hát say sưa khiến người nghe như lạc vào thế giới khác. Cũng có khi đêm ấy bà chẳng hát bài nào vì “không có hứng”. Cô con gái của bà, cô bé phục vụ quán cà phê cũng có một giọng hát trong vắt như suối đầu nguồn. Nếu có cơ hội được nghe một lần, bạn sẽ lặng người vì quá đỗi ngu ngơ.

Bước vào thiền viện trong một buổi chiều vắng khách, Trúc Lâm như một cõi hư không xa lạ nào đó. Những điều mệt mỏi, phiền muộn đều được trút bỏ khi bất chợt nghe thấy tiếng chuông gió vang lên. Phong linh đánh từng tiếng rất đều, lúc trầm lúc bổng, không chút do dự hay vội vàng, hòa cùng tiếng chuông của sư thầy trong chánh điện, cả hai như đang tạo ra một bài hát ca ngợi Đức Phật, vang đến tận cùng. Người đến vãng cảnh chùa phần nhiều đều là vì muốn thưởng thức bài hát ấy. Hóa ra, lọt thỏm giữa những rừng thông bạt ngàn lại tồn tại một nơi “vô thường” đến thế.

Vào độ cuối thu, tầm khoảng tháng 9 đến tháng 11 chính là mùa dã quỳ khoe sắc. Dã quỳ thực chất là một loài cúc dại mọc ven đường. Nhưng cứ đến thời gian ấy, loài hoa dại lại chứng tỏ cho người ta thấy một sức sống vô cùng mãnh liệt. Suốt quãng đường từ Bảo Lộc lên Đà Lạt, không khó để bắt gặp dã quỳ vàng rực mọc hai bên đường rất dễ khiến người ta nao lòng. Càng gần đến Đà Lạt, dã quỳ lại mọc dày đặc hơn như đang chào đón người con xa quê trở về nhà. Cái cách mà dã quỳ ôm trọn lấy những con đường phố núi rồi lại biến mất như chưa từng xuất hiện bao giờ khiến cho người ta nhớ mãi khôn nguôi. Ước gì được quay lại, ước gì được thấy dã quỳ lần nữa, ước gì …

Tiết trời Đà Lạt lành lạnh bao giờ cũng làm cho người dân địa phương lẫn du khách tìm đến những món ăn, thức uống bốc khói nghi ngút. Một trong những món ăn được người ta thích nhất mỗi buổi tối chính là uống sữa đậu nành nóng hổi. Ngồi ở quán Hoa Sữa đường Tăng Bạt Hổ, khách đông đến mức quán phải dọn bàn tràn ra cả ngã tư nhưng không khiến ai phải phiền lòng vì buổi tối là thời gian dành cho phố đi bộ. Trong cái lạnh của Đà Lạt, thưởng thức những món đặc sản của quán như “nành bò, nành xanh, nành phộng…” cùng những chiếc bánh su ăn kèm, làm cho những thực khách ở đó nói nhỏ với nhau “lần sau du lịch Đà Lạt thì ghé đây nữa nhé”.

Đà Lạt về đêm không có nhiều nơi để đi ngoại trừ ăn uống, thế nên, nếu được khoác tay một người nào đó lang thang qua những con đường của Đà Lạt là điều mà ai cũng muốn nhất khi đến và nhớ nhất khi rời xa. Vốn dĩ Đà Lạt được mệnh danh là thành phố tình yêu đều có lý do của nó. Một người chưa phải tình nhân, cũng chẳng thể gọi là bạn bè đi cùng mình dạo một vòng bờ hồ Xuân Hương dễ làm cho người đi cùng có nhiều xao xuyến và nảy sinh tình cảm. Để rồi một ngày nào đó khi nhắc lại, người ta vẫn nhớ được những cử chỉ, ánh mắt lúc ấy đã từng khiến tim mình loạn nhịp.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *